Review "Giờ đang nơi đâu" - Duy Đao Bách Tích Đọc xong review và nhìn thấy tên tác giả không hề do dự nhảy hố và cảm giác không hổ là người mình tin tưởng. Khác với "Kim Sơn Hồ Điệp" lấy bối cảnh Người sở hữu mũi tên Kế hoạch 1-2-3 rất thích trật tự đâu ra đó, có phương pháp thực hiện, có thấu hiểu vấn đề. (chỉ là dự đoán, vì thời điểm ông cho ra đời cuốn sách là 1992), những người có mũi tên trống Thụ động sẽ có nhiều khả năng trở thành Bài văn tả cây xoài ông em trồng 10; Bài văn tả cây bưởi vườn trường em 11; Bài văn tả cây xoài mà em yêu thích 12; Bài văn tả cây vải em yêu thích nhất 13; Bài văn tả cây nhãn quê em 14; Bài văn tả cây khế - Bài văn mẫu số 15; Bài văn tả cây chôm chôm vườn nhà em 16 Người thề yêu em cớ sao bây giờ để em chơi vơi Lòng em tan nát nỗi đau sẽ dày vò em suốt đời. Hợp âm bài hát Em Giờ Nơi Đâu. Verse: Ngày dài vẫn cứ [Fmaj7] trôi Ta đây [G] vẫn luôn kiếm tìm Bóng dáng [Em] em.. Ngày xưa [Am7] giờ đâu mất rồi Giờ này anh đang nơi đâu. Có biết em u buồn. Mong anh hằng đêm từ bao lâu. Từng ngày dài mong ước. Người trở về đây bên em. Em sẽ không bao giờ. Đánh mất tình yêu này nữa đâu. Trọn đời được bên nhau. 2. . Tác giả Thể loại Điền Văn, Ngôn Tình, Xuyên KhôngNguồn thái FullSố chương 294Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 2 năm trước Thể loại Xuyên không, dân quốc, điền văn, chậm nhiệt, kết thúc viên mãnEditor Qin ZồCouple Lâm Sở Vọng hay gọi là Lâm Trí x Tạ Trạch Ích còn được gọi là ZoeGiải thích về tên truyệnTên truyện lấy cảm hứng từ bài thơ "Hành Lộ Nan" của Lý Bạch, với câu "Hành lộ nan! Hành lộ nan! Đa kỳ lộ? Kim an tại?" Được dịch nghĩa là "Đường đi khó thay! Sao quanh co nhiều? Bây giờ đang ở đâu?"Nội dungKhi biên giới được mở ra, nhiều tư tưởng, văn hoá mới của thế giới mới dần tràn vào Trung Quốc. Cùng với sự thay đổi đó, các gia đình thượng lưu cũng bắt đầu đưa con cái học ngoại ngữ, múa ba lê, chơi đàn, nhiên, ở một gia đình nghèo khó, cô con gái của họ không biết đọc hiểu thể văn cổ, không thêu thùa hay biết cách trồng trọt, và cũng không thể phân biệt giữa các loại ngũ cốc. Tuy vậy, cô có khả năng viết tốt bằng bút máy, và có khả năng trao đổi thông tin với người da trắng qua sáu hoặc bảy ngôn ngữ trên thế giới. Thậm chí, cô còn có thể viết luận văn học thuật bằng chữ một thời điểm mà danh môn vọng tộc đang nắm quyền, và xinh đẹp vẫn là tiêu chuẩn hàng đầu, một cô gái mới với trí tuệ và kiến thức được hình thành từ các nghiên cứu khoa học mới đột nhiên xuất hiện...Táo kết quả nở hoa trí tuệTrăng xà cành quế, tình vùi dưới biaChuyện phong nguyệt hợp nhau ta đếnCó tình yêu khoa học thăng hoaCó tình yêu thuần khiết từ lòngCõi trời sáng bừng, lòng dậy sóngCuộc sống và sự thật đều quý giáNhư những thanh kiếm và đóa hồngNhư vẻ đẹp Núi xanh của em, Cún của tác giảBên cạnh những tình tiết lãng mạn, câu chuyện không chỉ đơn giản là về tình yêu, nhưng cũng đề cập đến sự tiến bộ của khoa học trong thời gian đó. Hy vọng các bạn sẽ thích couple này, và theo dõi câu chuyện lãng mạn hư cấu cùng với những niềm vui và nỗi buồn. Tác giả gửi lời chào đến Trương Ái Đang Nơi Đâu Thể loại Xuyên không, dân quốc, điền văn, chậm nhiệt, kết thúc viên mãnEditor Qin ZồCouple Lâm Sở Vọng hay gọi là Lâm Trí x Tạ Trạch Ích còn được gọi là ZoeGiải thích về tên truyệnTên truyện lấy cảm hứng từ bài thơ "Hành Lộ Nan" của Lý Bạch, với... hai câu "Hành lộ nan! Hành lộ nan! Đa kỳ lộ? Kim an tại?" Được dịch nghĩa là "Đường đi khó thay! Sao quanh co nhiều? Bây giờ đang ở đâu?"Nội dungKhi biên giới được mở ra, nhiều tư tưởng, văn hoá mới của thế giới mới dần tràn vào Trung Quốc. Cùng với sự thay đổi đó, các gia đình thượng lưu cũng bắt đầu đưa con cái học ngoại ngữ, múa ba lê, chơi đàn, nhiên, ở một gia đình nghèo khó, cô con gái của họ không biết đọc hiểu thể văn cổ, không thêu thùa hay biết cách trồng trọt, và cũng không thể phân biệt giữa các loại ngũ cốc. Tuy vậy, cô có khả năng viết tốt bằng bút máy, và có khả năng trao đổi thông tin với người da trắng qua sáu hoặc bảy ngôn ngữ trên thế giới. Thậm chí, cô còn có thể viết luận văn học thuật bằng chữ một thời điểm mà danh môn vọng tộc đang nắm quyền, và xinh đẹp vẫn là tiêu chuẩn hàng đầu, một cô gái mới với trí tuệ và kiến thức được hình thành từ các nghiên cứu khoa học mới đột nhiên xuất hiện...Táo kết quả nở hoa trí tuệTrăng xà cành quế, tình vùi dưới biaChuyện phong nguyệt hợp nhau ta đếnCó tình yêu khoa học thăng hoaCó tình yêu thuần khiết từ lòngCõi trời sáng bừng, lòng dậy sóngCuộc sống và sự thật đều quý giáNhư những thanh kiếm và đóa hồngNhư vẻ đẹp Núi xanh của em, Cún của tác giảBên cạnh những tình tiết lãng mạn, câu chuyện không chỉ đơn giản là về tình yêu, nhưng cũng đề cập đến sự tiến bộ của khoa học trong thời gian đó. Hy vọng các bạn sẽ thích couple này, và theo dõi câu chuyện lãng mạn hư cấu cùng với những niềm vui và nỗi buồn. Tác giả gửi lời chào đến Trương Ái Linh. Danh sách chươngChương 1 Sống lạiQuyển 1 - Chương 1 Sống lạiChương 2 Cậu TưQuyển 1 - Chương 2 Cậu TưChương 3 Làm thơQuyển 1 - Chương 3 Làm thơQuyển 1 - Chương 4 Phong cách của gái hồng lâuChương 4 Phong cách của gái hồng lâuChương 5 Hành trình mớiQuyển 1 - Chương 5 Hành trình mớiQuyển 1 - Chương 6 Hương CảngChương 6 Hương CảngChương 7 Khởi đầuQuyển 1 - Chương 7 Khởi đầuQuyển 1 - Chương 8 Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các 1Chương 8 Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các 1Chương 9 Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các 2Quyển 1 - Chương 9 Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các 2Chương 10 Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các 3Quyển 1 - Chương 10 Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các 3Quyển 1 - Chương 11 Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các 4Chương 11 Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các 4Chương 12 Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các 5Quyển 1 - Chương 12 Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các 5Chương 13 Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các 6Quyển 1 - Chương 13 Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các 6Chương 14 Thư nhà kiểu học thuậtQuyển 1 - Chương 14 Thư nhà kiểu học thuậtQuyển 1 - Chương 15 Vợ bé và thợ may 1Chương 15 Vợ bé và thợ may 1Chương 16 Vợ bé và thợ may 2Quyển 1 - Chương 16 Vợ bé và thợ may 2Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem...Gợi ý truyện Chương 125 Tia sáng 9 Cô có tài cán gì mà có thể cứu được cậu Trịnh từ tay Nam Kinh? Sở Vọng đưa mắt nhìn sang, ngạc nhiên há miệng, “Kìa cô?” Bà Cát nở nụ cười rất khẽ rồi nháy mắt với cô, sau đó nghiêm túc nói, “Có người muốn cháu giúp thì cháu cứ nhận đi.” Cô bất chợt bừng hiểu, thì ra bà Cát muốn dập oai phong ngày xưa của Chu thị trước mặt mọi người, muốn tận mắt nhìn bà ta thấp giọng cầu xin Sở Vọng thì mới hả giận. Nhưng Chu thị lại hiểu sai ý, bỗng tươi cười dịu dàng nói với cô “Cô ba, nếu bà Cát cũng đã lên tiếng thì một cô gái như cô cũng đừng kiểu cách nữa.” Bà Cát chợt cười nhẹ, chỉ nhìn Sở Vọng chờ cô ra oai. Sở Vọng im lặng nhìn hai mẹ con họ. “Chẳng lẽ… cô thật sự muốn trưởng bối như tôi cầu xin cô?” Chu thị vừa cầu xin lẫn uy hiếp, ép cô vào tình thế khó xử. Doãn Yên kéo áo mẹ, xin bà dù có cầu cạnh đi nữa, dù là trưởng bối thì cũng đừng cúi thấp hơn Sở Vọng, nếu không sau này cô ta sẽ không thể ngóc đầu lên trước mặt Sở Vọng được. Có điều cô ta vẫn không hiểu mẹ mình. Tuy Chu thị nói ra thế, nhưng đương nhiên bà ta không đến nỗi hành đại lễ với một đứa vãn bối mà bà luôn coi thường, chỉ đến hôm nay mới nhìn với cặp mắt khác xưa. Đúng như bà Cát mời mấy người cha con Tạ thị đến xem hai mẹ con Chu thị, thứ nhất biết hôm nay bà ta đến vì chuyện khó của con gái, muốn bà mất mặt nên mới gọi nhiều người tới; thứ hai, bà Cát biết rõ Lâm Du là người rất cần thể diện, mà Chu thị lại vừa vặn bù trừ cho ông, bản lĩnh không sợ mất mặt quả là hiếm thấy trên đời. Nếu không phải vì thế thì bà ta việc gì lại đến nhà bà, nhiều người như vậy, không chỉ không biết xấu hổ mà còn âm thầm đắc chí, cho rằng có những người này đứng xem thì hai cô nhà bà cát sẽ không dám không nể mặt hai mẹ con bà. Đúng lúc này lại nghe thấy Sở Vọng không nhẹ không nặng lên tiếng “Bà Chu, tôi và bà không tình không nghĩa, bà lấy tư cách gì bảo tôi giúp bà?” Lời này nói rất nhẹ nhưng lại rất đúng lúc, lập tức khiến Chu thị có cảm giác nặng ngàn cân. Con nha đầu này rạch giới hạn rất rõ —— tôi có giúp bà hay không không phải là bổn phận của tôi, bà dùng ngón tay đếm xem bà đã tốt với tôi bao giờ chưa. “Doãn Yên là chị cô. Anh Trịnh chính là anh rể tương lai của cô.” Chị thị đúng là mặt dày, không chỉ lấy tình thân máu mủ ép Sở Vọng mà còn liên tục ghé mắt nhìn Tạ Hồng và Tạ Trạch Ích, trông chờ đàn ông bọn họ mềm lòng mà nói giúp vài câu. Bà ta cho rằng, Sở Vọng là cô dâu chưa chính thức qua cửa của nhà họ Tạ thì nhất định sẽ không dám thể hiện hẹp hòi quá đáng với người nhà. Thế mà hai cha con này, một người chỉ mãi hứng thú với tẩu thuốc, còn một người thì chỉ nhìn thẳng vào người nào đó. Chu thị cực kỳ tức giận. Sở Vọng cười cười, chỉ hỏi Doãn Yên “Chị có thực sự từng đối xử với tôi như em gái mình không?” Da mặt Doãn Yên không dày bằng mẹ mình, cô ta nhớ lại lúc trước khi cướp giật rồi xé thư Ngôn Tang gửi cho Sở Vọng, lại còn nói gì mà “Đoán chừng cha cũng không ngờ là mày sẽ ra đời! Vì sao mày lại xuất hiện trên cõi đời này! Cả nhà không ai hy vọng mày chào đời cả!” Lúc đó cô ta chỉ mới mười hai tuổi, có lẽ cũng không có ác ý với Sở Vọng lắm, đáng tiếc từng câu từng chữ của cô ta lại do cha mẹ ruột dạy dỗ mà nên. Ban đầu cô ta không hề muốn lấy Trịnh Diệc Dân, nhưng mẹ cứ khăng khăng tự quyết, gần đây hai nhà Tư Lâm rất căng thẳng, cha lại sợ bị đồn là bội ước rồi mang tiếng xấu ở bên ngoài; nếu cô ta thật sự thoái hôn thì khéo tiếng xấu của nhà họ Lâm sẽ càng lan xa, dù đến châu Âu du học thì cũng khó mà tìm được tấm chồng tốt. Cô ta cúi đầu không nói gì, mà mẹ lại cứ kéo tay áo cô ta, mong cô ta có thể nói ra vài lời dễ nghe dù là trái lương tâm. Đáng tiếc bây giờ cô ta không nói nổi, chỉ cảm thấy người mẹ luôn bảo vệ cô ta trước sự chê bai phỉ báng của người ngoài lúc này lại trở nên thật khó ưa. Sính lễ nhà họ Trịnh đã đưa đến. Hình như gần đây vốn quay vòng trong nhà có vấn đề, rõ ràng cô ta đã thấy mấy khoản tiền lớn trong ngân hàng của cha, thế mà nhà càng lúc càng nghèo, phải vay mượn hàng xóm khắp nơi mới miễn cưỡng đủ một khoản đồ cưới giản dị. Đã lâu lắm rồi cô ta chưa có đồ mới để mặc. Cô ta đã hỏi cha, tiền trong ngân hàng đâu? Nhưng mỗi lần hỏi là cha mẹ lại tối mặt, bầu không khí cũng trở nên gượng gạo. Mẹ luôn phản đối chuyện anh muốn kết hôn với cô Hứa, nhưng không biết vì sao về sau lại đồng ý. Cô ta nghe nói nhà họ Hứa rất giàu, ông nội Hứa lại rất thương yêu cô cháu gái này, vì cô ấy có nỗi khổ nên của hồi môn cực kỳ nhiều. Tình cờ thế nào cô ta lại nghe thấy mẹ xúi anh mau chóng đón cô ấy vào cửa, có vẻ muốn động tay động chân vào của hồi môn của cô Hứa. Nhưng Lâm Tử Đồng chỉ trả lời mẹ một câu “Tôi sẽ đưa cô ấy đến Nam Kinh, hôn sự chỉ làm đơn giản, về sau chi tiêu thường ngày của bọn tôi sẽ không động đến một cắc nào của nhà, mà hằng tháng cũng sẽ trả cho bà và cha một khoản phí phụng dưỡng hợp lý. Còn lại, bà đừng vọng tưởng gì nữa.” Chỉ một câu của con trai cả đã đẩy Chu thị xuống đáy cốc. Nếu không phải đã vào bước đường cùng thì cũng không đến nỗi tới nhờ cậy đối thủ cũ là bà Cát. Gần đây Chu thị chạy vạy khắp nơi nhưng toàn bị bạn bè thân thích ngó lơ, bây giờ lại á khẩu chịu thua trước mặt tiểu bối, bà ta đã gần như suy sụp. Hai mắt bà ta đỏ bừng hằn tia máu, chất vấn Sở Vọng tại chỗ “Rốt cuộc là ai đã không dạy dỗ mày nên thân nên người, không ngờ lại vô tình tàn nhẫn với chị ruột mình như vậy!” Bà Cát còn chưa mở miệng, Tạ Trạch Ích đã lạnh lùng gọi “Tuệ Tế!” Tuệ Tế và Mật Thu đi tới giữ lấy Chu thị, nhưng hai người hợp lực dùng hết sức mà vẫn không kéo nổi bà điên này. Sở Vọng không nhúc nhích, lạnh lùng nhìn bà ta “Đúng thế! Rốt cuộc tôi có thù có oán với ai mà bậc cha mẹ như các người lại hùa vào tước đoạt hết mọi thứ của tôi?” Tạ Trạch Ích nhìn cô gái bé nhỏ đột nhiên phát uy, anh không ngờ những chuyện như thế này lại khiến cô tức giận như vậy. Bỗng nghĩ đến một chuyện khác, anh không khỏi cau mày. “Ai tước đoạt cái gì của mày?” Chu thị cứ tưởng cô còn nhỏ nên không biết chuyện tranh chấp tài sản năm xưa, thế nên mới trợn mắt nói lung tung. Nhưng lời của Sở Vọng lại khiến bà nảy sinh tâm tư, linh cơ lóe lên, cố ý nói ngay trước mặt cha con Tạ thị “Không phải ngày trước cha cô đã cho cô một mối hôn sự ngon lành đàng hoàng sao?” Ở trên tầng hai, Di Nhã thực sự bái sát đất, Chân Chân thấp giọng mắng “ả đàn bà này đúng là dám nói!” Sở Vọng chẳng có gì để chột dạ, chẳng qua do Chu thị đã nhắc đến, cô bỗng nhớ tới chuyện mấy năm trước cùng Ngôn Tang lén đến đảo xa, không ngờ lại gặp Tạ Trạch Ích cùng cô bạn gái người Mỹ của anh. Lúc ấy cô nhanh trí gọi bạn gái anh là “cô Tạ”, không ngờ nhiều năm sau mình thực sự trở thành cô Tạ. Nhớ lúc đó cô còn nói Tạ Trạch Ích đừng kể người ngoài nghe chuyện mình hẹn hò với bạn trai, muốn anh giấu giếm giúp mình nên mới lén đi gặp Tạ Trạch Ích. Ở đối diện, Tạ Trạch Ích cũng nghiêng đầu nhìn cô, cùng nở nụ cười ăn ý. Bà Cát vốn im lặng xem Chu thị có thể diễn được cái gì, không ngờ bà ta lại diễn xuất sắc đến vậy. Thế là bà cười vỗ tay, gọi to tên con gái của bà ta “Chu Giác Thu! Bà đúng là không làm tôi thất vọng ——” Đã nhiều năm rồi Chu thị chưa nghe ai gọi tên con gái của mình, đột nhiên cơ thể run lên, nhìn bà Cát với đôi mắt đỏ bừng. Bà ta đã sống nhiều năm, cũng trải qua bao lần khốn khó rồi cũng giải quyết được, nhưng lần này lâm vào đường cùng, ba ta có thừa gan to muốn cùng hai cô cháu lấy mạng đổi mạng, ngoái đầu la lớn về phía Tạ Trạch Ích “Cô dâu mới nhà cậu từng thầm yêu thiếu gia nhà họ Tư, mấy năm qua trao đổi thư tình rất nhiều lần, không biết có lén lút vụng trộm hay không! Ở khách sạn Thượng Hải, dù đã mất đi ràng buộc hôn ước nhưng nó vẫn ra mặt giải vây cho cậu ta, ầm ĩ tới nỗi cả mọi người trong văn đàn đều biết cô ba Lâm từng là vị hôn thê của cậu Tư. Cậu cứ chờ đi, rồi mấy ngày nữa trên báo sẽ toàn tin tức bê bối của nó với nhà họ Tư thôi, cậu không quan tâm sao?” Lâm Doãn Yên không ngờ mẹ lại nổi điên trước mặt mọi người, lại còn đả kích trái tim củ cô ta. Nước mắt tuôn rơi, cô ta thấp giọng van nài “Mẹ, mẹ, con không muốn mất mặt ——” Cô ta với Tuệ Tế và Mật Thu phải hợp lực mới miễn cưỡng kéo được bà ta. Tạ Hồng biết nên đối nhân xử thế như thế nào ở trước mặt bà Cát, nên ông không nói chen vào mà chỉ coi mình như phông màn, làm một du hồn bên ngoài. Bất thình lình ông nổi hứng thú, quả thực không nén nổi tò mò, đuôi mắt quét qua con trai xem anh định giải quyết như thế nào. Tạ Trạch Ích vốn chỉ nghiêng đầu nhìn Sở Vọng, lúc này nghe Chu thị nhắc đến mình thì mới hoàn hồn, cười nói “Kể ra thì tôi vẫn có rất nhiều chuyện muốn thẳng thắn xin lỗi vợ tôi. Thật sự xin lỗi em, Tạ Trạch Ích có mắt không tròng, không biết lần đầu tiên gặp gỡ nên nhìn trùng em.” Sở Vọng nhướn mày, không nhịn được thầm phỉ nhổ anh, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ bình tĩnh “Chuyện này để sau chúng ta từ từ hẵng nói.” Chu thị thấy phát pháo mình bắn rơi xuống nước, mà đến một gợn sóng cũng chẳng có, không hề có chút uy lực. Không chỉ Tạ Hồng không phản ứng, mà thậm chí ông ta còn nở nụ cười đắc ý; còn hai người nam nữ kia lại như nhớ đến chuyện gì đó thú vị, không hề đếm xỉa đến lời của bà ta. Bà ta loạng choạng lùi về sau hai bước, Mật Thu sợ bà ta va phải món đồ cổ bà Cát thích nên vội cùng Doãn Yên đỡ bà ta lại. Tuệ Tế thì sợ bà ta va trúng mình nên né ra xa, lập tức bị Mật Thu lườm nguýt. Bà ta còn chưa đứng vững thì bà Cát đã mở một tờ báo ra, ném thẳng vào mặt Chu thị. Doãn Yên vội nhặt lên xem, bên trên đăng tấm ảnh chụp một nhóm người đang dỡ hàng từ sà lan bọc thép lớn nhỏ ở cảng Queen’s. Trong các bức hình khác là danh sách sính lễ đỏ thẫm dài hơn mười mét, bên trên chi chít những món đồ không chiếm không gian. Gì mà tranh sơn dầu quý giá của họa sĩ Ý bà Ba Lan, rồi gì mà đồ gia dụng điêu khắc trên trăm năm của bậc thầy thiết kế Tây Ban Nha… Mỗi món đồ đều có tên có tuổi, nguồn gốc xuất xứ rất đáng nể. Doãn Yên đã du lịch châu Âu nhiều năm, những thứ khác không nói, riêng bản lĩnh phẩm định châu báu trang sức có được khi theo chân các quý cô nhà giàu lại luyện rất thành thục. Cô ta vừa nhìn là biết, đến mấy thứ nhỏ nhặt trong danh sách như núm cửa tủ làm bằng hồng ngọc cũng có lai lịch không nhỏ. Ngoài mấy thứ đó ra thì còn có thêm hai dòng chữ to tướng “Huân tước Tạ Hồng tặng cho con trai và con dâu bốn miếng đất ở đường Hillwood, đường King’s và đường Babington; lại dùng danh nghĩa của con dâu quyên tặng khoa Vật lý thuộc đại học Hương Cảng một tòa nhà, đặt tên là LINZY TSE.” Bà Cát liếc Chu thị, mỉm cười thấp giọng nói một câu ẩn chứa lực sát thương ghê gớm “Đã nhìn rõ chưa? Nếu bà cho rằng chưa đủ thể diện thì đừng trách tôi tới lúc đó lại làm việc không có thể diện, không những khiến ông ta không thể tiếp tục làm hiệu trưởng, mà cả nhà bà đừng mơ sống tốt!” Chu thị nhìn chòng chọc mấy thứ lễ vật lóa mắt kia, hoang mang nói “Cô ba vẫn mang họ Lâm, thế nhưng đại sự hôn lễ lại không bàn bạc với cha mình, quả đúng là đại nghịch bất đạo!” Lúc này Tạ Hồng đã lên tiếng “Con gái đã mang họ Tạ.” Bà Cát biết bà ta thèm thuồng sính lễ, lời trong lời ngoài muốn để mấy thứ lớn nhỏ này vào cửa nhà họ Lâm. Bà khoát tay, lười nói nhiều “Muốn tiền? Bảo chủ nhà Lâm Du nhà bà tự vác thân đến đây mà xin tôi.” Doãn Yên đỡ lấy mẹ gần như ngất xỉu, lảo đảo bước ra khỏi biệt thự. Bà Cát cười nói “Màn kịch này hay không?” Tà Hồng bĩu môi, “Có chi mô mà coi, không hay.” Bà Cát cười lạnh, “Thế mà vẫn nương nhờ chỗ tôi làm gì? Đại lễ chưa thành mà đã cho người nhà họ Tạ ông được hời hết rồi! Mau dắt con trai ông cút sớm đi!” Tạ Hồng nhấc chân đi ra ngoài, ngoảnh đầu lại thì thấy con trai ông vẫn ngồi yên tại chỗ. Ông ho khẽ, cười nói “Con dâu đẹp, để nó dòm nhiều chút.” Bà Cát mắng, “Còn không mau xéo đi.” Tạ Hồng đi đâu cũng luôn có phô trương thanh thế, bảy tám hộ vệ bên ngoài theo ông rời đi. Bà Cát quay đầu lại, “Tạ Trạch Ích, cậu liệu hồn mà thu ánh mắt lại.” Nhưng Tạ Trạch Ích không nghe lọt. Di Nhã cười to “Dì Cát, dì tha cho anh cháu đi, giờ đang bị bệnh tương tư rồi.” Bà Cát trợn mắt với cô “Cháu không biết là ả đàn bà kia vẫn chưa diễn kịch xong hả. Không tìm được cửa ra ở chỗ ta, nói không chừng bây giờ đang ở ngoài cửa chờ cha cháu đấy.” Di Nhã càng cười to “Cha cháu?” Tạ Trạch Ích cau mày “Tuy ông già có hơi háo sắc nhưng làm việc vẫn có nguyên tắc, có khi còn không nể nang hơn dì Cát.” Chân Chân ngạc nhiên “Không đến mức thế chứ?” Bà Cát hừ một tiếng “Sao lại không đến mức đó? Đàn bà mà, hễ gặp phải tuyệt cảnh thì có chuyện gì mà không làm được. Thấy cháu với Sở Vọng ai ai cũng tìm sĩ quan Anh, có khi ghen tỵ đỏ mắt đến nơi rồi.” Di Nhã hô to “Chân Chân, mau mau giữ chặt anh chàng Chers Lawton kia của mình đi!” Chân Chân như bừng tỉnh, nhấc chân đi ra khỏi cửa, “Để tôi đi gặp anh ta.” Lúc này Sở Vọng lớn tiếng hỏi “Cô ơi, cháu thật sự có thể cứu anh Trịnh được sao?” Bà Cát thở dài “Cháu có nhớ ngài Hoàng nói từng muốn tặng cháu một hai món quà cưới không?” Cô ngước đầu nghĩ ngợi, “Nếu có thể cứu được thật, chẳng phải vẫn tội cho anh Trịnh sao?” “Nếu con bé đó thật sự không giậu đổ bìm leo, thất tín bội ước khi người ta gặp nguy nan thì cũng không đến nỗi nào.” Bà Cát nói. Đột nhiên cô nhớ đến Lâm Tử Đồng và cô Hứa. Bà Cát nhìn cô, như thể biết cô đang nghĩ gì, “Đáng tiếc bà ta dạy con gái không bằng mẹ cháu dạy con trai nên người, hai anh em họ khác nhau, chính là thể hiện sự khác biệt một trời một vực giữa bà Kiều và Chu thị với chị ấy.” Sở Vọng xoa đầu, “Vậy còn cháu?” “Cháu? Không biết cháu bị thiếu dây thân kình nào nữa, chuyện lớn thì vẫn luôn vào quỹ đạo, nhưng chuyện nhỏ phiền não lại không bao giờ để tâm, không biết rốt cuộc là giống ai đây.” Di Nhã cười to, “Sợ là tạo hóa khiến mấy dây thần kinh cô ấy thiếu mọc trên người anh cháu hết rồi, nên anh cháu mới thông minh lanh lợi như vậy.” Tạ Trạch Ích tách hai quả óc chó, nghe thấy thế thì vung tay ném một quả lên lầu hai, ném chính xác trúng giữa trán cô nàng. Di Nha la oai oái, “Anh Zoe cưới vợ là không nhận người thân nữa, đã bắt đầu đánh người rồi!” *** Dưới cây ngô đồng ở ngoài cửa, Doãn Yên cởi nút gài cổ của bộ váy sườn xám ra, thở hắt một hơi. Cha đã sa thải người giúp việc và tài xế trong nhà, xe cần bán cũng đem bán hết, chỉ còn mỗi một chiếc để lái đến trường. Tuy nay có hơi sa sút, nhưng Lâm Du vẫn rất cần thể diện. Chỉ tiếc nếu hai mẹ con muốn ra ngoài thì phải đi xe điện, mà còn là khoang hạng hai; ngay đến đi xe kéo cũng phải tính toán chi li. Lúc này xe điện vẫn chưa đến, hai người đành đứng chờ dưới gốc cây đại thụ; hai người mặc đồ tao nhã nhưng lại lẻ loi đứng chờ bên ngoài căn biệt thự, cũng không biết là bị ai lạnh nhạt mà cứ xụ mặt, người qua đường đi qua luôn ghé mắt nhìn lại. Xe Ford của thượng úy qhải uân Hoàng gia đậu dưới một gốc cây ngô đồng bên kia. Anh ta xuống xe hút thuốc, không phát hiện có người đang quan sát mình từ đằng xa. Chu thị quan sát kỹ người Anh cao to kia, đột nhiên nhớ đến lúc ở Hương Cảng con gái từng được rất nhiều người theo đuổi, nhiều lần khiến Tiết Chân Chân phải chịu thua. Trải qua mấy năm du lịch châu Âu, giá trị con người lại càng thêm chênh lệch. Người của hải quân hoàng gia đều xuất thân từ quý tộc, ngay cả Tiết Chân Chân cũng được theo đuổi, mà con gái mình đâu có thua kém gì nó? Sính lễ của nhà họ Tạ khiến Chu thị nhớ lại những chuyện ngày xưa của bà ta và cô Tô. Cô Tô xuất thân cao quý, của hồi môn cực kỳ nhiều, nhưng chưa bao giờ được chồng quan tâm yêu thương. Nếu những năm qua không có bà Cát cản trở thì số tiền khổng lồ đó vẫn nằm yên trong túi bà ta rồi. Có điều thủ đoạn vẫn kém một bậc… Nhng nếu thật sự đem gia tài của cả nhà làm đồ cưới cho con nhóc kia thì bà ta không nuốt trôi được. Có lẽ ngày trước thân phận của Tạ Trạch Ích còn tương đương thượng úy hải quân hoàng gia kia, nhưng giờ đây trải qua khó khăn, thân phận ra sao vẫn còn chưa rõ. Nếu không phải vì thế thì làm gì có chuyện huân tước Tạ chọn đại con nha đầu kia làm vợ cho con trai bảo bối của ông? Bất chợt bà ta quay sang nhìn Doãn Yên chằm chằm. Doãn Yên giật mình “Mẹ?” Chu thị nắm tay con trái “Con gái mẹ tốt như vậy, lúc hứa gả con cho cậu Trịnh đâu ngờ ông trời lại bất công với con như vậy… Có lẽ mẹ dã sai rồi, mẹ không thể để con chịu khổ nữa.” Doãn Yên cắn răng. Đúng là cô ta rất giận mẹ vì chuyện này. Nhưng giờ bà lại đột nhiên xin lỗi mình, Doãn Yên vô cùng khó hiểu. Đúng lúc này, ở cửa sau biệt thự bà Cát có hơn mười người đi ra, người dẫn đầu chính là huân tước Tạ. Gần đây có nhiều chuyện vui tìm đến cửa, Tạ Hồng vui vẻ bước ra ngưỡng cửa, nhưng bất ngờ thấy một bóng đen gầy gò ngã nhào xuống đất trước mặt ông. Tạ Hồng “ôi chao” một tiếng, mấy người sau lưng lập tức tiến lên bảo vệ ông, hai trong số họ đi tới muốn kéo Chu thị ra. Chu thị bị người ta giữ chặt, một khắc trước còn yếu đuối, nhưng không biết lúc này đào đâu ra sức lực, cố gắng kéo con gái đến trước mặt Tạ Hồng, khàn giọng nói “Huân tước Tạ! Cùng là con gái nhà họ Lâm, nhưng danh tiếng của cô hai nhà tôi còn trong sạch hơn con ba! Mấy năm con bé du học châu Âu có rất nhiều anh tài từng theo đuổi, nhưng nó chưa bao giờ để ai vào mắt!” Đoán chừng đến Tạ Hồng cũng ngạc nhiên, chắp tay lùi về sau một bước, “Chị muốn nói, muốn gả con gái cho con chai tui làm lẽ?” Doãn Yên miễn cưỡng lắm mới hiểu được Tạ Hồng nói gì. Bản tính cô ta vốn kiêu ngạo, giờ đây chỉ biết bịt chặt miệng khó tin, há to miệng nhưng chỉ phát ra được một âm tiết “—— Mẹ?” Chu thị mở to hai mắt, nhìn Tạ Hồng cầu khẩn. “Gả cho con tui thì còn kém lắm.” Tạ Hồng quan sát Doãn Yên một lượt từ đầu tới chân, rồi cười lắc đầu, “Gả cho tui làm lẽ ấy hả, ngực quá nhỏ.” Nói đoạn, Tạ Hồng chống gậy dẫn theo đám đông lên xe, nghênh ngang rời đi. Doãn Yên vẫn chưa hoàn hồn nổi, cô ta đứng ở bên đường, từng giọt nước mắt to như hạt đậu thi nhau rơi xuống. Chu thị bấu vào tay cô ta, nhìn hướng xe hơi nhà họ Tạ rời đi, mắng to “Chỉ là một tội nhân bị cách chức, về Anh khéo có khi còn không có thân phận, vênh váo nghênh ngang cái gì?” Nói đoạn, bà ta nắm tay Doãn Yên bảo “Để mẹ về hủy hôn sự với nhà họ Trịnh, từ nay trở đi ở Thượng Hải có tiệc xã giao cao cấp nào thì con nhất định phải đi, chọn đại cũng được mối hôn sự hơn hẳn nó.” Doãn Yên tuyệt vọng lắc đầu, chỉ coi như mẹ mình nổi điên. Chân Chân cười cười bước ra, “Bà Chu à, bà nghĩ nhiều rồi. Bà tưởng làm trâu làm ngựa cho người Anh là chuyện tốt sao? Lục quân Anh ba lần bốn lượt mời anh Tạ về, nhưng đều bị anh ấy từ chối hết.” Chu thị tưởng cô đang giữ mặt mũi cho nhà họ Tạ, định cười to nghi ngờ. Nhưng vừa dứt lời, Chân Chân đã vẫy tay với người Anh ở dưới cây ngô đồng bên kia, anh ta dập tàn thuốc, tiến về phía cô. Chân Chân nhìn Doãn Yên, đổi sang tiếng Anh hỏi anh ta “Nếu anh Tạ chịu quay về nhậm chức thì nhất định sẽ thăng chức. Đến lúc đó, không ai trong lục quân và hải quân hoàng gia ở Thượng Hải có cấp bậc cao hơn anh ấy, đúng thế không?” “Chỉ sợ là vậy.” Chers mỉm cười nhìn cô. Hai mẹ con Chu thị không dốt tiếng Anh, trợn trừng mắt nhìn hai người. Chân Chân tự nhiên kéo tay Chers, đắc ý vẫy tay với mẹ con họ. Chers không biết vì sao lại giành được tâm hồn thiếu nữ của cô nàng, vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ nhìn chằm chằm cánh tay được cô kéo đi. Hai người lại ngồi vào xe ngênh ngang rời đi. Doãn Yên đứng không nổi nữa, đỡ lấy cây ngô đồng, mặt cắt không còn một giọt máu, muốn khóc cũng không được. *** Trong biệt thự, Tạ Trạch Ích đang tách vỏ óc chó cho Sở Vọng, cực kỳ kiên nhẫn lột sạch vỏ cứng vỏ mềm. Bà Cát liếc mắt, không buồn nói nhiều mà chỉ hỏi, “Sao cậu không chịu về làm việc cho người Anh? Nay cũng sắp sửa đổi hòa ước rồi, người Anh và người Mỹ ở Thượng Hải rất cần cậu đấy.” Tạ Trạch Ích lắc đầu, “Lúc này vẫn chưa thực sự cần tôi.” Sở Vọng lấy quả óc chó từ trong tay anh, nhai nhồm nhoàm. Bà Cát nghiêng đầu nhìn anh, “Bao giờ mới thực sự cần?” Tạ Trạch Ích nói “Dì không nghe lão già bảo gần đây đừng mua đô la, có bao nhiêu đô la thì cứ bán hết đi sao?” Bà Cát bừng tỉnh. Sở Vọng giật thót, cảm thấy hình như sắp có chuyện lớn xảy ra, song làm cách gì cũng không nhớ nổi là gì. Rốt cuộc là chuyện gì? Đúng lúc này lại nghe thấy Tạ Trạch Ích cười nói “Không gian thì không phải thương nhân, sợ rằng trên đời này không có ai có thể gian trá độc địa bằng cha tôi. Ai cũng nói người nhà họ Tạ là thương nhân trời sinh, ít nhất là khi chữ tiền nằm ngay trên đầu, ông ấy chưa bao giờ để sẩy mất.” Bà Cát cười hừ, “Cậu cũng không kém cạnh.” __ *Qin Các chương này rất dài, bằng 2 chương bình thường nên các bạn cứ xem như phúc lợi bù nhé. Sakuma Ichiro cảm giác có một vừa cứng vừa lạnh chĩa vào bụng mình. Vừa cúi đầu nhìn rõ là vật gì, gã lập tức giơ hai tay lên, ngạc nhiên nói “Ôi trời, súng lục ổ xoay của quân đội Anh. Sáu phát, vậy thì tôi chết chắc rồi.”“Tôi chỉ bắn súc sinh, mà anh thì còn không bằng hai chữ này.” Cô vừa nói vừa đặt hai ngón trỏ lên cò súng, ngón cái đè lên kim hỏa, chỉ vào con ngựa số 5 đang chạy nước rút như điên ở bên dưới.“Ha ha?” Sakuma cười toét miệng, “Cái khẩu súng lục rách nát từ thời chiến này, cô cảm thấy nó có thể bắn được bao xa?”“Số 5 không được thắng.”“Tầm bắn 500 mét, đường đạn chếch về bên trái, có bắn vào bia cố định 50 mét thì cũng chỉ có thể dựa vào trực giác. Vậy còn bia di động nhanh như vậy thì sao?” Sakuma giơ ngón trỏ chỉ vào số 5, cười hai tiếng, “Cô Lâm à, cô có chắc mình biết dùng súng lục không, có muốn tôi dạy cô không?”Đây là lần đầu tiên trong đời cô dùng súng. Bốn ngón tay cô nắm chặt cò súng và kim hỏa, thậm chí còn không biết có nên lên đạn trước không, càng không biết chốt bắn ở đầu súng dùng để làm gì. Trường đua không quá rộng, ở trên bãi cỏ ở giữa thao trường có mấy tay sĩ quan da trắng ôm gái chơi ném bóng, bên ngoài chuồng ngựa đầy tiếng, tiếng vó ngựa giẫm xuống mặt đất gây nên ảo giác chấn động nhẹ. Số 5 chạy rất nhanh, như một làn khói cuốn theo bụi bặm bốc lên, bờm ngựa bay cao. Mắt nó mở to, đồng tử co lại, miệng hé ra, đầu lưỡi lộ cả ra ngoài, nước bọt cũng trào ra trong lúc phi nước đại. Lần đầu tiên cô dùng ngón cái ấn vào kim hỏa, Sakuma cười phá lên, nhưng khi gã giơ tay tới muốn giật súng thì đúng lúc con số 5 chạy đến dưới khán đài cách đó không quá 20 mét, cô lập tức bóp cò ——Sau tiếng súng nổ, con số 5 giật mình, vó trước nhất thời chồm lên, dùng tốc độ đáng kinh ngạc xông thẳng ra ngoài; vó ngựa át cả tiếng súng, cho tới khi con ngựa hoảng sợ hí dài một tiếng, thì cánh phụ nữ đang chơi ném bóng trên sân cỏ mới vội vã đưa mắt nhìn ra bên trúng. Cô không có khả năng bắn trúng. Cô cũng không ngờ lực đàn hồi của súng lục lại nhanh và mạnh tới mức ấy, khiến hổ khẩu chấn động, làm cả bả vai tê rần, lảo đảo lùi về sau một như dự đoán, Sakuma bật cười trước dáng vẻ thảm hại của cô, “Còn năm phát nữa.” Gã chỉ vào huyệt Thái Dương của mình, cười khích lệ, “Trong vòng năm phát kết thúc con số 5, số đạn còn lại có thể để dành cho tôi.”Cô ngẩng đầu nhìn gã ta, hai tay lại giơ cao khẩu súng, chỉ vào con số 5 đang chạy lung tung như ruồi mất đã sắp suy sụp rồi, hoặc chăng cũng đang trên bờ vực phát điên, tinh thần cực kỳ nhạy cảm, không thể chịu thêm kích thích nào 5 đã thu hút sự chú ý của mọi người, bên trong trường đua vang lên tiếng thát của cánh đàn ông và đám phụ nữ. Lúc Sakuma đột nhiên xông lên toan giật súng, thì cô đã lại bóp mặt đất cách con số 5 mấy inches, bụi bay tung tóe, con ngựa chợt nhảy lên xông thẳng về khán động lớn hơn vang lên khắp đường đua, kèm theo đó là tiếng xương vỡ cùng tiếng ngựa hí đau đớn vật vã. Khán giả rối rít đứng dậy, nhìn chằm chằm vào con số 5 đang điên cuồng dùng bốn chân đá vào bậc thang tầng hai nhưng không cách nào đứng thẳng được, máu dưới thân nó chảy xuống bậc thang, lan xuống bụi đất ở đường con ngựa khác vẫn đang chạy thục mạng, không ý thức được kẻ mạnh trong số chúng đã chết vì tinh thần bị ép phát điên. Ngày nào cũng có rất nhiều đồng bạn chết đi, bọn chúng đã quá quen vòng rồi lại một 5 dừng lại ở nơi nó ngã xuống sau phát súng thứ hai, và không còn có thể đứng dậy được chợt xoay người lại, chĩa họng súng thẳng vào ta chậm rãi giơ cao hai tay quá đỉnh đầu.“Con số 5 đã không thể thắng nữa rồi! Thả bọn họ ra!” Sở Vọng kích động tới mức hốc mắt đỏ lên, âm thanh cũng run rẩy, “Thả họ ra.”Gã vô cảm thỏa hiệp, “Được, được.”Sau đó, gã quay sang mở cánh cửa phía sau ghế ngồi, trầm ổn đi về phía “chuồng ngựa”. Lúc gã rút chìa khóa ra chuẩn bị mở cửa, thì đúng lúc sĩ quan phụ tá của gã ở đối diện đi tới. Tay sĩ quan thấy cô gái cầm súng ở sau lưng gã thì lập tức sờ vào súng bên hông, nhưng bị Sakuma chặn lại. Sĩ quan phụ tá lấy làm hoài nghi, Sakuma ra hiệu, hắn ta lập tức đến gần gã, báo lại với gã tin tức ở bệnh viện nhà máy sợi nghe xong, đứng ngoài chuồng ngựa, gã chợt xoay mặt nhìn Sở Vọng, đột nhiên cười phá lên như điên dại.***Ở phía Bắc thành phố, tại tô giới Hồng Khẩu dọc theo khu lãnh sự quán bỗng xảy ra hỏa hoạn, nhất thời thắp sáng vùng tô giới bị cúp điện suốt cả đêm tăm tối đã kéo dài được gần hai tháng. Lúc ngọn lửa thắp sáng bầu trời phản chiếu mặt sông, có người còn đang ở khách sạn Hoa Mậu linh đình ôm nhau khiêu vũ hay chuyện trò tán gẫu, nhưng cũng có người khóc lóc ngồi xe quay về nhà họ tới lúc rạng sáng, công nhân từ nhà máy dệt tan làm đi bộ trong gió lạnh. Khi đi qua bệnh viện nhà máy, lực lượng phòng vệ Nhật Bản đã chạy thoát khỏi đám cháy, nhưng quân đội Anh đã dẫn đội cứu hỏa ở hội đồng khu chạy tới, trước khi thế lửa cháy lan ra, bọn họ đã giải cứu y tá thực tập người Trung bị khóa trái bên trong hàng rào sắt trên tầng cao nhất của tòa nhà C. Không biết liệu đó có phải là do bị bỏng nặng hay do cô ấy dùng bản năng để bảo vệ thứ gì đó trên tay, mà lúc được cứu ra, khắp người cô toàn là vết bỏng diện tích lớn, dịch mô chảy ra ngoài, co quắp cuộn tròn được quân Anh đưa về bệnh viện Chữ Thập cô ấy và tổ chức của cô ấy ra, có lẽ sẽ không ai biết còn hai người bạn đồng hành của cô đã bị chôn vùi trong đám cháy tối nay. Nếu sống sót, cô ấy vẫn có thể sống trong bệnh viện tô giới Thượng Hải, nơi có đầy tai mắt của Nam Kinh. Còn hai người bạn mà tên họ bị ghi vào danh sách truy nã chỉ có thể nằm chung với thiết bị, phôi, chủng và mẫu vật trong bệnh viện… Mọi tội ác cùng trận hỏa hoạn lần này mãi mãi thuộc về màn đêm vĩnh chức này vẫn còn là một mầm non bé nhỏ, luôn là kẻ thiệt thòi nhất trong mảnh đất tô giới nơi các thế lực gián điệp của nhiều nước hùng mạnh đấu đá nhau, hay trong trận chiến mật mã của đài phát thanh sóng dài quân sự. Có kẻ đang đợi bọn họ tự chui đầu vào lưới. Dù hy vọng rất mong manh, dù biết đồng nghiệp đã chết thì bọn họ vẫn phải bước đi, chỉ bởi vì mong muốn ánh nến lay lắt trong đêm sẽ có ngày bốc ai ngờ vị thượng úy này lại đột ngột xuất hiện ở đây, sau một tiếng ra lệnh, hai đội ngũ đã đứng chờ sẵn lập tức xông vào cứu người ra khỏi trận hỏa vốn không phải là dáng vẻ lịch sử nên có, nhưng trong đêm rạng sáng ngày 2 tháng 4, nó đã diễn ra một cách bất sao quân đội Anh như từ trên trời giáng xuống lại đột nhiên ra tay cứu nữ bác sĩ suýt bị chết cháy, không ai có thể giải thích cũng không lý giải nổi, cho tới khi thấy khẩu súng lục ổ xoay trong tay cô gái Trung Quốc trước mặt, bên trên khắc ký tự tiếng Anh. Gã không thể hình dung nổi sau khi mấy tấm ảnh được công bố, thế giới ngày mai sẽ ra sao, đại sứ Nhật Bản trú tại Trung Quốc và Thiên Hoàng bệ hạ vĩ đại sẽ trừng phạt gã và Fujima tội lơ là cương vị như thế nào. Kết quả cuối cùng của trò chơi này rất có thể vẫn kết thúc trong sự thất bại của quốc gia yếu đuối này, dẫu có một hy vọng chiến thắng vô cùng mong manh, nhưng đủ khiến gã cảm thấy vô cùng thú 5 đã chết, nhưng món đồ chơi thú vị còn sống của gã vẫn đang ở trước mặt. Cô còn thú vị hơn số 5 nghĩ đến một trò chơi, một trò gần giống kiểu cầm que lông vũ trêu đùa mèo, hoặc là cầm đĩa ném trêu chọc tay mở khóa chuồng ngựa dừng lại, chiếc chìa khóa nặng nề thu về lại trong lòng bàn tay. Nghĩ một lát, gã cởi đai lưng ra, ném chìa khóa vào lưng quần. *Soạt* một tiếng, chìa khóa rơi xuống đũng quần xong tất thảy, gã giang hai tay ép sát về phía cô, nở nụ cười quỷ quyệt, “Đến lấy đi.”Cô bị buộc lùi về sau một chỉ xuống dưới, “Chìa khóa ở đây.”Khi gã híp mắt cười bước tới, đột nhiên sau lưng vang lên tiếng phụ nữ la thất thanh, gã dừng bước, cười nói trong tiếng hét thảm thiết kia, “À, tôi quên nói với cô, tôi đã dặn Tào Ma là dù kết quả cuộc đua ngựa có ra sao, thì khi kết thúc cũng vẫn phải tới chăm sóc dạy bảo súc sinh hoang dã không nghe lời. Không ngờ cô gái Trung Quốc đáng yêu của tôi lại làm con ngựa số 5 của tôi thua. Đáng tiếc hình như tôi lại phải lật lọng rồi. Sao, tức hả? Cô còn bốn viên đạn đấy.”Gã chỉ vào giữa mi tâm, “Lại đây, nhắm vào đây này, nhắm về kẻ lật lọng khốn kiếp tôi đây, dùng khẩu súng lục của gã sĩ quan kia mà bắn vào đây. Tôi sẽ dạy cô bắn thế nào, lại đây!”Gã chụp lấy cổ tay cô kéo tới, nhắm họng súng vào mi tâm mình, miệng thì hét “Pằng ——”Hai tay cầm súng của cô run lên bần bật.“Chưa từng giết người đúng không? Vậy để tôi nói cho cô biết.” Sakuma bị cô chọc cười to, vừa cười vừa nhíu mặt như cố gắng nhớ lại điều gì đó, “Phát súng đầu tiên cô bắn, người đầu tiên cô giết, sẽ khiến cô không thể nào quên được! Một khi nổ súng thì cô sẽ nhớ kỹ gương mặt tôi suốt đời, để khi tay sĩ quan kia chết chôn cùng tôi, cô sẽ nhớ đến rốt cuộc điều gì đã khiến hắn phải xuống địa ngục! Đúng là vui sướng! Sao nào? Vì sao không nổ súng? Lúc hắn ta giao súng cho cô là đã giao cả tính mạng cho cô rồi đấy. Lần đầu tiên người Anh đặt chân đến Trung Quốc, bọn chúng đã từng đánh giá người Trung thế nào? Bất luận là trong hay ngoài, từ dáng vẻ đến phong tục đều thật đáng kinh tởm, từ ngôn ngữ, huyết thống, tôn giáo hay tính cách cũng thật tồi tệ. Người Trung Quốc bị kỳ thị và đối xử tàn bạo cũng là chuyện không đáng ngạc nhiên.’ Ha ha ha ha, cô nhìn đi, bọn chúng bao biện cho tội ác của mình thế nào? Còn cô có vì tên giết người phong độ kia mà quỳ xuống đất, thò đôi tay thuần khiết của cô vào trong quần tôi không?”Trong chuồng ngựa sau lưng gã truyền đến tiếng la hét thất thanh. Xuyên qua khung cửa nhỏ, cô nhìn thấy rõ sợi dây kia được kéo căng, bóng người mặc sườn xám màu xanh lam cũng bị kéo lên cao hai tấc, khiến thần kinh cô cũng căng thẳng theo. Cô có cảm giác mồ hôi chảy dọc theo gò má, cô nhìn thấy gương mặt vặn vẹo của Sakuma ở ngay trước mắt, theo tiếng rên la mà dần trở nên dữ cũng là một con số 5 tinh thần nhạy cảm đến phát điên. Cô nghĩ, bốn viên đạn có đủ để làm gã nổi điên không? Trong chớp mắt, cô gần như xuất hiện ảo giác, tối hôm đó ở cổng viện nghiên cứu, Tạ Trạch Ích đi tới ôm cô vào lòng nói, “Tôi giao tính mạng của mình cho em.” Cô cũng phát điên đến nơi rồi, cũng biết bây giờ mình giống như con ngựa số 5 hay Tào Ma với Sakuma vậy. Cô nhắm vào bả vai trái gã mà bóp cò, xin lỗi anh Tạ, khi nghe thấy tiếng đạn sượt qua da thịt, cả người run lên theo lực đàn hồi của súng lục, ngoài việc xin lỗi Tạ Trạch Ích ra, thì có lẽ ý thức còn sót lại trong đầu cô chỉ có thể phân biệt được lớp da dày cùng xương cốt dưới chí gã còn không bằng súc sinh, không xứng làm người. Cô nhìn Sakuma che vai trái chảy máu rú lên, rồi tiếng rên la dần hóa thành tràng cười điên dại. Lúc sĩ quan phụ tá xông đến, gã dùng sức móc súng của mình ra chĩa vào tay sĩ quan, cười to bảo “Cút ra ngoài, để cô ta nổ súng! Nếu không tao sẽ giết mày!” Cô thấy Sakuma cười toác miệng, chỉ vào súng rồi lại chỉ mình, “Một phát thì sao đủ, bắn nữa đi. —— Bắn đi?!” Gã lại cười như điên với cô, “Dù mày có bắn thì bọn tao cũng sẽ dùng lửa thiêu hủy bằng chứng là xong, thậm chí chôn luôn ba tên súc sinh ngu xuẩn trong bệnh viện. Mày cũng biết rồi còn gì, dù mày có tạo ra được lò phản ứng thì bọn tao cũng sẽ không rút khỏi Trung Quốc. Còn ngài thượng úy của mày, ngoài việc dính líu đến buôn người, tạm thời rời khỏi cương vị thì hắn sẽ còn bị phạt vì đã bắn chết thiếu tá Nhật Bản. Mày khóc cái gì? Sợ hắn không kham nổi? Hay khóc vì đất nước hèn nhát vô năng của mày? Ha ha ha ha, quốc gia của mày không thương con dân mình, mà trái lại còn bao che cho tụi tao, bọn chúng muốn bỏ rơi tính mạng của chúng mày. Mày biết rất rõ điểm này còn gì, mà Tạ Trạch Ích cũng thế, nếu không thì hắn đã không giao súng cho mày. Vì sao mày đòi đến đây, cứ giả vờ như không thấy mấy con ả kia, để tụi nó chết đi như mấy trăm ngàn tên súc sinh khác trên mảnh đất này, như vậy không tốt sao? Vì sao phải đến đây với tao, hả nhà khoa học nữ vĩ giả nhân giả nghĩa lại vĩ đại nhà ta? Mạng của mày còn trị giá hơn bọn chúng gấp trăm nghìn lần ——”Cô run run cầm súng, chất lỏng mằn mặn dần dần chảy vào miệng. Mồ hôi còn nhiều hơn nước mắt, cô cô suýt khuỵu gối xuống thì động tác này lại đột ngột chọc giận Sakuma, giống như con số 5 làm gã thất vọng, gã muốn dùng roi trừng túm tóc cô quật vào tường, liên tục điên dại ép cô nổ súng với mình. Cô cũng nghĩ, đúng vậy, vì sao mình phải tìm kiếm các cô ấy làm gì, vì sao mình phải đến trường đua. Sống khỏe mạnh không phải tốt sao? Rất lâu về trước cô cũng đã nghĩ như thế, cứ sống khỏe mạnh là đủ rồi mà. Dựa vào chút “ngón tay vàng” làm một phú bà bình thường, đủ để sống qua những tháng ngày vất vả. Đáng lẽ mùa hè năm 1927 đó cô nên lên thuyền đến Paris với anh, ngao du ngoạn thủy cùng anh, nói không chừng còn có thể viết nên câu chuyện tình yêu lãng mạn, có thể khiến cô quên đi những chuyện bi thảm sẽ xảy ra trên lục địa này, giống như cô che kín hai mắt mình, vờ như những chuyện này sẽ không xảy phải đã có người từng nói, có lẽ bảo toàn tính mạng của một nhà khoa học nữ có thể cứu được đất nước còn quan trọng hơn hai cô gái trẻ tuổi nhiệt huyết của đảng phái ngầm, cho nên lúc có người mời bạn đi cứu bọn họ, liệu bạn có tư cách ngồi yên không để ý đến họ không?Có phải có người đã từng nói, lúc lịch sử đã xảy ra, khi nhìn thấy cảnh tàn sát diệt vong, liệu bạn có thể nhắm một mắt mở một mắt không?Không ai có tư cách quyết định dùng một người chết để đổi lấy sự sống của năm trăm người nếu có một người già đang chết rét trong trời đông buốt giá, thì cũng không có ai đến nói với bạn rằng, bạn sẽ giống những người già neo đơn này, dần chết đi trong mùa đông lạnh khi bạn biết người ấy sắp chết mà bạn lại có thể đến gặp người đó, thì trong một khoảnh khắc, bạn không thể khoanh tay đứng nhìn như việc cô biết rõ thời đại u ám này, chỉ một ngọn lửa lay lắt thì không bao giờ có thể đảo ngược được tình hình và bắt đầu lại từ đầu, mà nó cũng như vô số ngọn lửa khác đã bị dập tắt trong lịch sử. Nhưng dù gì đi chăng nữa, cô vẫn phải thử một dà cô không còn cảm nhận được tiếng cười điên loạn của Sakuma và tiếng thét trong chuồng ngựa nữa, càng không nghe thấy tiếng súng và tiếng đánh nhau ở bên ngoài. Cô thấy nụ cười của Sakuma hóa thành chiếc răng nanh rõ lớn, chỉ xuống chìa khóa giữa chân gã. Cô gần như theo bản năng giơ khẩu súng lục về phía gã, nhưng lại run rẩy không thể bóp cò. Tầm mắt nhòe đi vì chất lỏng màu đỏ chảy xuống từ đỉnh đầu, dường như cô trông thấy bắp chân trái của Sakuma bị dính đạn, gã ta cười phá lên rồi ngã ngửa ra sau. Cô thấy gã ngã xuống, hét lớn gì đó về phía sau lưng cô, đúng lúc này có người ở đằng sau nâng tay cầm súng của cô lên, nhắm thẳng vào giữa hai chân gã ta, kéo ngón trỏ cô bóp cò. Cô nhìn thấy gương mặt vặn vẹo của Sakuma vì đau đớn và thỏa mãn trước khi ngã xuống, và tầm mắt dường như cũng bắt đầu trở nên rời đàn hồi của súng lục lần này hình như không quá ngã vào lồng ngực của ai đó, cô bỗng chợt muốn cười.***Cửa chuồng ngựa bật mở, lúc lính Anh cứu người trong chuồng ngựa ra, Benjamin đã trên đường đưa bác sĩ của bệnh viện Chữ Thập Đỏ người lính Anh đang sơ cứu cho hai phụ nữ Trung Quốc bị kinh hãi quá độ và Sakuma đã bị mất quá nhiều máu, vết thương trên trán của Sở Vọng cũng được băng bó đơn giản. Lúc chưa xác định được trên người cô có bị thương nơi khác không, trước khi bác sĩ chưa đến, không ai dám tự tiện động vào Trạch Ích ôm cô vào lòng, không dám cử động. Trán cô đã được băng lại, ánh mắt mơ màng, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, mê sảng nói Tạ, bọn họ còn sống không? Tạ, còn cô Hứa?Vẫn còn Tạ, bọn họ sẽ bảo vệ chúng ta chứ?Ừ. Nhất định sẽ bảo vệ. Tôi cũng sẽ bảo vệ em. Anh nói. Tôi sẽ làm Tạ, em không muốn bắn, nhưng không kìm được. Xin lỗi anh, xin đã giao cho em thì không có lý nào lại lấy nói, rồi dè dặt hôn lên gò má và chóp mũi cô. Không mỉm cười gật đầu, rồi đột nhiên khóc òa, thấp giọng nói liên dịch lại gần, im lặng lắng một lần xảy ra động đất, em ở gần thành phố có hàng trăm ngàn người bị chôn sống. Thành phố chỗ em may mắn tránh được kiếp nạn, người trong thành phố tháo chạy tứ tung, cảm thấy vui vì mình còn sống, em cũng là một trong số đó. Tối hôm ấy trời mưa, em đột nhiên nghĩ đến thành phố đã chôn vùi trăm ngàn người mà mình từng đi qua đó, cái lúc khi nó còn nguyên vẹn, trời cũng đổ mưa. Ở đó em đã gặp rất nhiều người, bọn họ vẫn còn sống khỏe mạnh, không bị chôn vùi trong bùn đất, bọn họ cũng che ô giống em, đi cùng người thân và người yêu của mình. Chỉ cần nhớ đến cơn mưa đó là em lại nhớ đến cảnh bọn họ còn sống, nhưng em không thể làm được gì. Em vốn dĩ có thể lựa chọn khoanh tay đứng nhìn, nhưng em không làm được. Em luôn muốn đến Kim Lăng một lần, em vẫn thường nghĩ không biết ở đó có giống Thượng Hải không, sáng sớm có tiếng rao hàng, tiếng dầu nổ của quầy bán vằn thắn, có các cô gái tụ tập cùng nhau, có các bà các ông bán hoa lan trắng, có công nhân vừa tan ca tối, anh Tạ, em muốn đến Kim Lăng một lần…Đợi em khỏe lại, sang tuần sau tôi sẽ dẫn em đi, được không? Tạ Trạch Ích dịu dàng dà, anh bắt đầu không hiểu cô đang nói Tạ, nếu có thời gian rảnh, em rất muốn đến Kim Lăng một lần. Nhìn xem ba trăm ngàn người kia đang thế nào, có lẽ sẽ là các cô gái mỉm cười đi lướt qua em dưới tán cây ngô đồng, có lẽ là phu kéo xe chở em đi, có lẽ là người bán tiết canh, hoặc sẽ có người tặng em một đóa hoa ven đường… Chỉ cần thấy bọn họ vẫn còn sống là em không thể giả như chưa từng thấy được. Trong lớp vật lý đầu tiên, giáo sư đã từng nói với em, chiến tranh thế giới thứ nhất là cuộc chiến của các nhà hóa học, chiến tranh thế giới thứ hai là chiến tranh của nhà vật lý học và sinh vật học. Những người xung quanh em bận rộn tranh nhau khóa luận nghiên cứu, bận rộn tìm việc làm hoặc tìm bạn trai, ai ai cũng muốn có được thẻ xanh, nhưng không một ai từng hỏi em, thân là một nhà vật lý thì nên dốc sức vì đất nước thế nào. Một nhà nghiên cứu vật lý thì nên làm gì cho đất nước của mình đây? Một giây trước em vẫn còn là một sinh viên, bị giáo sư mắng xối xả vì bản thảo trong ngày deadline… Anh Tạ, anh nhìn đi, em còn không biết bắn súng nữa là, nhưng vì sao lại đột ngột bị đẩy ra chiến trường thế này? Khóa luận này vẫn chưa có ai viết, em phải nhắm mắt viết tiếp thế nào đây? Nhưng em trông thấy một đôi mắt đang nhìn em, chúng mở to nhìn chằm chằm, tính mạng của họ được buộc trên người em, nhưng em không biết điều gì là đúng hay sai, thậm chí cũng không có cách nào để mình biết được, trước khi mọi chuyện này xảy ra, em nhìn bọn họ với cặp mặt xấu xa ác ý, thì rốt cuộc em có gì khác Sakuma. Em không thể nói với bất cứ ai được. Người duy nhất có thể nói chuyện cùng, lại bị mọi người ác ý bêu xấu. Em còn nhiều oán trách lắm, muốn tâm sự với người khác quá…Cô vừa nói năng lộn xộn vừa nắm cúc áo anh, khóc ướt nửa quân trang anh. Tạ Trạch Ích lắng nghe, chỉ coi như cô đang mê bên ngoài truyền đến tiếng xe thì cô đã nhắm mắt im lặng, không biết là khóc mệt hay đã bất Tạ Trạch Ích tê đến mức mất đi cảm giác, nhưng vẫn ôm chặt cô vào lòng, thất thố hét với ra ngoài“ —— Benjamin!” giờ em đang nơi nao , đời em đang ra sao , người có biết nỗi đau lòng anh . và khi vui bên ai , nụ hôn xưa chưa phai , còn một người vẫn mãi yêu em . khi ban mai sáng xóa tan màn đêm , em trao anh nụ hôn sao nồng ấm , nay em ra di một câu kjhoong buông lơi , để lại anh trong nỗi hiu quanh , nhìn mùa thu trôi qua , lòng quặn đau con tim , lại một đông anh không có em giờ đôi chân liêu siêu , đời con trai cô liêu , giờ anh biết phải đi về đâu ..... dẫu ngàn lần níu kéo em đã xa thật rồi . Rap ôi giờ đây chỉ còn lại một minh tôi và em đã đi xa thật rồi ánh dương tàn buồn vương trên lối khi xưa , kỉ niệm đen dưới cơn mưa , những vết cứa và con tim mỏng manh của anh vết sẹo đó cho đến bây giờ này trong tâm hồn anh em vẫn là mãi mãi , dù đôi ta chia hai , cho dù ta sẽ không hề gặp lại , tự nhủ mình phải cố quên em tự nhủ mình không được nhớ tới em , nhưng xem ra chỉ la trong giây lát m kí ức xưa cuộn dâng dào dạt trong tâm hồn vốn đã tan nát của anh , em ra đi dừng lại giữa nguyện vọng màu xanh , chim cũng quên tiếng hót trên cành và mình anh ngồi trong đêm lạnh, nhớ tới em , nhớ dáng ngọc mắt bồ câu mái tóc xõa đen ngón tay thon nụ cười xinh e thẹn lam anh bao đêm ngẩn ngơ thẫn thờ ......

giờ em đang nơi đâu đời em đang ra sao